Hằng năm cứ đến ngày này, (viết tới đây thì mẹ sực nhớ ngày này là kỷ niệm ngày cưới của bạn thân, nên dừng lại để nhắn tin chúc mừng) thì học sinh khắp nơi nô nức ngày tựu trường. Hôm nay cũng vậy, nhưng thật ra thì các bé tiểu học đã vào chương trình được hơn nửa tháng rồi.
Hôm qua Khải về bảo mẹ sáng mai phải đi học sớm để làm lễ khai giảng. Sáng nay khi mẹ còn ngủ thì đã nghe tiếng sột soạt soạn mì gói ngoài bếp rồi. Khải chuẩn bị gói mì mình thích để sẵn.
Còn em Phú, mấy ngày trước mẹ lấy sẵn cặp mới cho em. Thế là em lăng xăng soạn đồ vào cặp, cứ như là gói ghém gia tài để đi xa vậy: xe hơi; bộ đồ mới; sách toán; sách tô màu ba, bốn quyển; hộp bút (xin mẹ bút mới, gôm mới, đồ chuốt mới), rồi hỏi mẹ xem có đem theo sữa không, có đem chai nước không...
Tối hôm qua mẹ phải âm thầm dọn lại cặp cho em. Rồi Phú đếm từng ngày để được đi học.
Sáng nay, mẹ thức Phú dậy đi học, Phú choàng dậy hỏi: Hôm nay đi học thiệt hả mẹ? - Ừ đi học thiệt rồi.
Rồi em hăng hái dậy thay đồ uống sữa. Khải bắt đầu hối thúc nhanh nhanh không thôi trễ giờ. Khải ngày thường vốn lề mề chậm chạp mà hôm nay bỗng nhanh nhảu thế.
Mẹ đưa Khải đến trường trước rồi đến trường em Phú sau.
Cổng trường Phú nhộn nhịp đông người, trong sân treo lồng đèn, bong bóng thật đẹp, lại còn tiếng nhạc rộn rã nữa. Thế nhưng Phú nhìn xong rồi ngồi ì trên xe không chịu xuống. Mẹ dỗ dành cộng với ghì kéo Phú xuống khỏi xe. Phú cứ đứng sững ngay cổng thôi, mẹ chờ lâu nên cứ đi lên lầu chỗ lớp Phú trước. Mẹ nhìn chừng thấy Phú đi theo mà giữ một khoảng cách xa. Rồi mẹ đến gặp cô trình giấy tờ, xin số điện thoại. Mẹ đứng cửa trước, Phú đi vòng hành lang ở cửa sau, đứng lấp ló ở đó. Mẹ chờ hồi lâu, cô không thấy mặt Phú đâu, rồi thoáng một cái mẹ thấy Phú chạy ngang qua rối biến mất tiêu. Mẹ chạy theo tìm, xuống đến sân thấy Phú đứng ngoài cổng, mếu máo mắt đỏ hoe. Lúc này không kéo nổi nữa, phải bế Phú lên đến lớp. Đến cửa Phú còn bình tĩnh cất cặp, giày vào tủ, thưa cô, thưa mẹ. Xong thì mếu máo quay ra nhìn mẹ. Mẹ vội quay lưng đi. Cô dỗ Phú ngồi vào bàn chơi cùng các bạn. Mẹ đứng trốn ngoài hành lang, nhìn chừng thấy Phú đã chơi cùng các bạn, nhưng vẫn ngóng mắt ra cửa tìm mẹ.
Chiều sẽ đi đón Phú sớm một chút.
Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014
Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014
Ai đẻ bố ra?
Ngày xưa thấy các bà mẹ hay hỏi con: Con có thương mẹ không? Nhiều không? Nhiều cỡ nào? ... Và các con đều đáp lại là con thương mẹ nhiều nhiều lắm và đưa hai tay ra kéo thật dài để bày tỏ độ lớn của tình thương đó.
Từ nhỏ đến giờ mẹ không quen hỏi Khải Phú như thế, một bữa mẹ bỗng thích hỏi, và thật sốc khi Phú đáp: "Không".
Thế là một bài học đạo đức được giảng ngay lúc đó: Ai là người sinh con ra, mang nặng từ trong bụng, không đau đẻ mà là đau mổ, ai cho con bú......
Phú nghe ra vẻ thấm, mới nhẹ nhàng trả lời lại.
Ít lâu sau, buổi tối nọ bố đi làm về mệt nên lăn đùng ra ngủ. Phú thắc mắc: Bố không ngủ với mẹ hả? Sao vậy? Bố không thương mẹ hả? Ai đẻ bố ra mà bố không biết thương mẹ? (lên giọng rất nghiêm túc và nhấn mạnh).
Từ nhỏ đến giờ mẹ không quen hỏi Khải Phú như thế, một bữa mẹ bỗng thích hỏi, và thật sốc khi Phú đáp: "Không".
Thế là một bài học đạo đức được giảng ngay lúc đó: Ai là người sinh con ra, mang nặng từ trong bụng, không đau đẻ mà là đau mổ, ai cho con bú......
Phú nghe ra vẻ thấm, mới nhẹ nhàng trả lời lại.
Ít lâu sau, buổi tối nọ bố đi làm về mệt nên lăn đùng ra ngủ. Phú thắc mắc: Bố không ngủ với mẹ hả? Sao vậy? Bố không thương mẹ hả? Ai đẻ bố ra mà bố không biết thương mẹ? (lên giọng rất nghiêm túc và nhấn mạnh).
Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014
Mẹ nói chuyện khác đi
Mẹ đi Bắc 3 tuần. Trước khi đi mẹ dặn dò hai anh em ở nhà phải đọc câu gốc mỗi ngày, rồi học bài, Phú viết chữ viết số... Khi bố gọi điện thoại cho mẹ, Phú cũng hay giành lấy để nói chuyện. Hỏi han dăm ba câu thì mẹ hỏi Phủ tình hình của hai anh em ở nhà có ngoan không, có học câu gốc chưa. Cứ mỗi lần gọi điện mẹ đều hỏi thăm như thế.
Bữa nay thì Phú mệt không muốn báo cáo nữa (hay do chưa hoàn tất công việc) nên bảo: Mẹ nói chuyện khác đi, sao mẹ hỏi câu này hoài vậy?
Mẹ nghe xong buồn cười quá, không biết nói câu nào nữa!
Bữa nay thì Phú mệt không muốn báo cáo nữa (hay do chưa hoàn tất công việc) nên bảo: Mẹ nói chuyện khác đi, sao mẹ hỏi câu này hoài vậy?
Mẹ nghe xong buồn cười quá, không biết nói câu nào nữa!
Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014
SaPa - Lào Cai
Đi dạo chợ Cốc Lếu
Nghỉ ở nhà nghỉ phía trước khoảng sân của nhà ga, bến xe
Ruộng bậc thang trên đường từ Lai Châu đi Sapa
Đường phố Sapa
Chợ Sapa
Táo mèo để ngâm rượu
Đặc sản núi rừng
Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014
Cá sấu lên bờ
Khải rủ mẹ và Phú chơi cá sấu lên bờ, trong con hẻm nhỏ xóm bà ngoại có chia ra từng ô kẻ vuông. Khải phân định đâu là bờ đâu là nước. Theo quy luật chơi thì cá sấu ở dưới nước, người ở trên bờ, nếu cá sấu đụng phải thì người đó sẽ bị. Hết mẹ bị, anh Khải bị thì đến Phú bị.
Cá sấu Phú thì sấn cả lên bờ để bắt người ta. Khải không chịu:
-Phú chơi ăn gian quá, ai cho Phú lên bờ.
-Cá sấu cũng lên bờ được mà!
Cá sấu Phú thì sấn cả lên bờ để bắt người ta. Khải không chịu:
-Phú chơi ăn gian quá, ai cho Phú lên bờ.
-Cá sấu cũng lên bờ được mà!
Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014
Thiên Phú nhập học: quá trễ hay quá sớm?
Cả năm nay mẹ cứ bận tâm về chuyện học lớp Lá của Thiên Phú. Phú chỉ thích ngủ với mẹ, không chịu ngủ với ông bà ngoại, nên việc cho Phú về PN học như anh Khải ngày trước là khó lắm. Năm kia bố phát hiện ra ở xã Xuân Thới Đông có một trường MG mới xây, to và đẹp, nhưng khá xa. Năm vừa rồi, bố cũng thấy một trường MG Xuân Thới Thượng mới xây, gần trường của Khải. Bố mẹ thích quá, nhưng giữa năm họ không nhận trẻ, lại bảo rằng ưu tiên trẻ có hộ khẩu.
Mẹ vẫn băn khoăn và cầu nguyện trình dâng việc học của Phú cho Chúa, để Chúa chọn cho con một trường tốt nhất.
Cách đây hai tuần bố lại phát hiện ra một trường MG đang xây, rộng lớn và đẹp, gần hoàn thiện và có lẽ sẽ khai giảng đầu năm tới, xem bảng hiệu là trường của Xuân Thới Sơn. Từ nhà mình ra đến đầu ngõ, lại không cần phải băng qua đường, thật tốt đẹp thay!
Bố mẹ mới ra điểm cũ của trường đang hoạt động, hỏi xem bao giờ thì có thể nộp đơn. Văn phòng bảo đầu tháng năm mới bán đơn. Bố bảo hỏi xem nếu con nhập học liền bây giờ được không. Họ chần chừ rồi hỏi ý cô hiệu trưởng. Cô ấy cho nhận. Thế là mẹ mua liền bộ hồ sơ cho Phú vào học lớp chồi, dù chỉ còn hơn một tháng nữa thôi. Chạy liền ra trạm y tế xã để khám sức khỏe, ra công an để xin xác nhận tạm trú. Thứ hai tới sẽ cho Phú đi học luôn.
Bố mẹ vui mừng cảm tạ Chúa và cảm thấy sung sướng vì Chúa sắm sẵn, ban cho con cái Ngài những điều tốt đẹp. Nếu trường ở XTS chỉ xây muộn một năm nữa thì Phú đã không được học trường mới đẹp rồi. Mẹ còn có cảm giác là Chúa tể trị sao cho trường XTS được xây lên để Phú được học lớp Lá tại đúng địa điểm này, cũng như Chúa cũng dẫn dắt để bố thấy được ngôi trường, chứ thật ra ngôi trường nằm khuất trong hẻm, không dễ thấy được.
Mẹ mới nhớ đến hồi đám cưới, Chúa đã chuẩn bị sẵn một người bạn thân của mẹ, vừa mới mở tiệm áo cưới, đã giúp cho mẹ thật nhiều.
Bố thì nhớ đến câu chuyện của những người HMong di cừ từ miền Bắc vào Đaklak, họ kể rằng khi họ đến đâu thì đường sá d
Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014
Bố của ai?
Hôm nay bố đi làm về trễ, từ chập tối là Khải Phú cứ hỏi chừng mẹ: Khi nào bố về? Đến khi tắm rửa giăng mùng đi ngủ, Khải thì ngủ với ông bà ngoại, chỉ còn Phú với mẹ chui vô mùng, Phú lại hỏi: Chừng nào bố mời về?
Mẹ mệt quá trả lời qua loa: Không biết!
-Bố của mẹ mà sao mẹ không biết?!
Không hiểu tại sao lại là "bố của mẹ" nhỉ?
Mẹ mệt quá trả lời qua loa: Không biết!
-Bố của mẹ mà sao mẹ không biết?!
Không hiểu tại sao lại là "bố của mẹ" nhỉ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)