Mỗi tuần ông Diệp nói chuyện với ông bà ngoại trên wifi, ông Diệp hứa sẽ tặng cho Khải Phú xe hơi, còn đưa lên cho Phú xem nữa, hai anh em háo hức trông chờ.
Quà về rồi, có đến chục chiếc xe đủ kiểu dáng, là mô hình xe thật thu nhỏ, từ xe địa hình, xe mui trần, xe bán tải, xe đua...Ôi Khải Phú thích mê. Cám ơn ông Diệp bà Châu nhiều nhiều.
Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013
Khải đã biết đi xe đạp
Mới chơi được khoảng 10 ngày, bố cũng nghịch phá leo lên xe đạp của con, rồi bể hai cái bánh phụ. Nhân dịp này bố dạy cho con chạy xe luôn. Bố gánh chở 2 chiếc xe đạp ra sân thể thao, còn mẹ chở 2 anh em. Ra đó rộng rãi con tha hồ đạp xe. Thế là Khải đã tự chạy xe được rồi.
Ra sân ai có việc nấy, bố thì đánh cầu, con chạy xe đạp, và mẹ thì chạy bộ, cả nhà cùng tập thể dục!
Ra sân ai có việc nấy, bố thì đánh cầu, con chạy xe đạp, và mẹ thì chạy bộ, cả nhà cùng tập thể dục!
Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013
Quà sinh nhật Thiên Phú
Từ hồi Khải 3 tuổi, bà ngoại đã tặng con chiếc xe đạp nhỏ, nhưng con chỉ dắt bộ thôi chứ không dám leo lên đạp (dù có 2 bánh phụ). Rồi cứ để phơi mưa phơi nắng bị sứt càng gãy cọng ten sét, bây giờ nằm chỏng cọng sau nhà kho.
Sinh nhật năm nào bà ngoại cũng tặng xe, nào là xe lắc (đã 3 chiếc), xe đạp (3 chiếc), xe hơi ...đạp, nhưng rồi con chơi banh hết không còn chiếc nào.
Sinh nhật em Phú 4 tuổi, bà ngoại lại thương tặng xe đạp nữa. Lần này phải mua 2 anh em 2 chiếc giống hệt nhau, chỉ khác màu. Bố mẹ vác từ HM về, ê ẩm cả người. Con mừng lắm, giờ đã dạn dĩ leo lên chạy vù vù. Phú thì dạn hơn Khải, cách nhau 2 tuổi nhưng Phú vẫn chạy bằng như Khải luôn ấy.
Mới sáng thức dậy là ra sân chạy xe liền
Bố còn vẽ cả vòng số 8 cho tập chạy nữa, rồi lôi mớ bowling nhựa ra xếp hàng cho con chạy đường ngoàn ngoèo.
Sinh nhật năm nào bà ngoại cũng tặng xe, nào là xe lắc (đã 3 chiếc), xe đạp (3 chiếc), xe hơi ...đạp, nhưng rồi con chơi banh hết không còn chiếc nào.
Sinh nhật em Phú 4 tuổi, bà ngoại lại thương tặng xe đạp nữa. Lần này phải mua 2 anh em 2 chiếc giống hệt nhau, chỉ khác màu. Bố mẹ vác từ HM về, ê ẩm cả người. Con mừng lắm, giờ đã dạn dĩ leo lên chạy vù vù. Phú thì dạn hơn Khải, cách nhau 2 tuổi nhưng Phú vẫn chạy bằng như Khải luôn ấy.
Mới sáng thức dậy là ra sân chạy xe liền
Bố còn vẽ cả vòng số 8 cho tập chạy nữa, rồi lôi mớ bowling nhựa ra xếp hàng cho con chạy đường ngoàn ngoèo.
Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013
Bánh kem sinh nhật Thiên Phú 4 tuổi
Phú thích màu xanh lá cây và xe hơi, chiếc bánh này hội đủ điều kiện nhé. Chúc mừng sinh nhật con trai.
Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013
Phú đã hết dị ứng
Hôm nay con đã hết ngứa rồi, tối qua con ngủ được ngon giấc, bây giờ khắp người chỉ còn lại những vết trầy xước như đốm hoa nở khắp người.
Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013
Phú vẫn còn ngứa
Cả ngày con đã chơi bình thường, nhưng đến giữa đêm thì con lại bị nổi lên đầy người và không ngủ được, con vật vã, cứ đứng lên ngồi xuống và gãi hoài. Con gãi đến trầy trụa chảy máu ra dính đầy trên nền gạch.
Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013
Thiên Phú bị nổi dị ứng
Buổi trưa khi đi ngủ mẹ thấy Thiên Phú gãi khắp người, mẹ nghĩ là con bị ngứa ngáy nên bảo con đi tắm sạch sẽ, Nhưng tắm xong con vẫn không ngủ được, càng gãi nhiều hơn và mẹ thấy người con bắt đầu nổi mẩn đỏ khắp nơi. Con gãi cào cấu dữ quá, nên mẹ lấy dầu xanh chà vào cho con đỡ ngứa, rồi cắt hết móng tay để con gãi không bị trầy xước da. Càng gãi thì càng nổi nhiều hơn, con vừa chợp mắt chút xíu thì lại thức dậy gãi và khóc ràn rụa. Mẹ xót xa quá, ngồi cạnh bên chà cho con, con chỉ ngủ được chập chờn.
Chiều dậy con chơi bình thường, nhưng vẫn còn gãi nhiều. Đến tối thì con nổi khắp từ lòng bàn chân đến đỉnh đầu, y như ông Gióp vậy. Con cào cấu trên đầu giống như bị chí cắn ấy. Trên trán con cũng nổi đỏ. Đêm đó con không ngủ được, chỉ chập chờn, mẹ phải nắm lấy hai tay con để con không gãi nhiều quá, và bật máy lạnh để con dễ chịu hơn.
Sáng hôm sau mẹ chở con về LVS để khám, sau khi con uống thuốc xong thì con ngủ được khoảng vài tiếng. Con vẫn còn ngứa và ông ngoại dạy con là hãy kêu cầu Chúa chữa lành cho con. Con làm theo, cứ luôn miệng nói "Xin Chúa chữa lành cho con hết ngứa". Khi con ngủ dậy thì đã đỡ hơn nhiều.
Chiều dậy con chơi bình thường, nhưng vẫn còn gãi nhiều. Đến tối thì con nổi khắp từ lòng bàn chân đến đỉnh đầu, y như ông Gióp vậy. Con cào cấu trên đầu giống như bị chí cắn ấy. Trên trán con cũng nổi đỏ. Đêm đó con không ngủ được, chỉ chập chờn, mẹ phải nắm lấy hai tay con để con không gãi nhiều quá, và bật máy lạnh để con dễ chịu hơn.
Sáng hôm sau mẹ chở con về LVS để khám, sau khi con uống thuốc xong thì con ngủ được khoảng vài tiếng. Con vẫn còn ngứa và ông ngoại dạy con là hãy kêu cầu Chúa chữa lành cho con. Con làm theo, cứ luôn miệng nói "Xin Chúa chữa lành cho con hết ngứa". Khi con ngủ dậy thì đã đỡ hơn nhiều.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)